Thứ Năm, 11 tháng 4, 2019

Tâm sự của bà mẹ mang thai: Lời thú tội của con giáp thứ 13

Tâm sự của một bà mẹ mẹ mang thai bình thường sẽ như thế nào nhỉ? Không biết có buồn vui lẫn lộn, hận đời, hận người như em không?

Em và Anh từ lúc quen nhau cho đến khi hẹn hò qua lại đều trong bóng tối hay nói đúng hơn là vụng trộm. Không ai biết về sự tồn tại của em cũng như mối quan hệ này vì Anh là người đã có gia đình, vợ con.

Nhiều người sẽ nguyền rủa em đáng ghét, trắng trợn, tiểu tam phá hoại hạnh phúc gia đình người khác. Nhưng có ai muốn là người thứ 3 đâu, tất cả cũng chỉ do hoàn cảnh thôi. Em thật sự không biết Anh đã có gia đình. Chính sự trưởng thành, ấm áp, ân cần của Anh đã khiến em say đắm, quên đi mọi thứ, yêu điên dại và cho đi tất cả.

Đến khi biết hết sự thật về Anh thì đã quá muộn rồi. Em thật sự yêu, rất yêu Anh và không thể dứt ra được, càng lún càng sâu. Anh nói không bỏ được vợ, cũng không thể công khai mối quan hệ này. Em vẫn chấp nhận, làm người tình trong bóng tối của Anh, ở bên Anh mỗi khi Anh cần. 

Nhiều lúc em cũng nghĩ, mình sẽ ở như vậy mãi, yêu mình Anh và hy sinh mọi thứ cho Anh, không cần gì cả. Thấy nhớ thì gặp, thấy buồn thì nói chuyện, vội vã đến rồi vội vã rời, chỉ để đáp ứng, thỏa mãn cho nhau rồi việc ai người nấy làm, miễn sao cả 2 đều cảm thấy vui. 

Kể ra như vậy cũng tốt, không có sự ràng buộc, những lúc không có Anh, em có thể làm tất cả những gì mình muốn, tự do tự tại. 

Cứ như vậy, em và Anh ở bên nhau được hơn 1 năm mà không ai hay biết. Mọi chuyện vẫn tốt đẹp cho đến khi em phát hiện mình có bầu.

Xem thêm: 

“Nếu bỏ thì Anh đưa em đi, còn giữ lại thì Anh sẽ trợ cấp để em nuôi, quyền quyết định là ở em”. Lời nói chắc như đinh đóng cột của Anh ám ảnh, khiến em mất ăn mất ngủ suy nghĩ 1 tuần nhưng cuối cùng vẫn quyết định giữ lại đứa bé. Đây là kết tinh cho tình yêu của Anh và em, là điều quý giá nhất Anh dành cho em. 

Bằng mọi giá, em sẽ sinh con và nuôi dưỡng nó trưởng thành. Tuy nhiên, em đã không lường trước được rằng, việc mang thai lại gặp nhiều khó khăn, vất vả như vậy, nhất là khi chỉ có 1 mình. 

Cảm giác ốm nghén, buồn nôn, người lúc nào cũng mệt mỏi, buồn ngủ, không thể tập trung làm việc thật sự khó chịu. Tối về thì chỉ có 1 mình, ăn uống thất thường, người vừa gầy vừa xanh xao. Những lúc ấy chỉ mong có chồng bên cạnh để động viên, đỡ đần mọi việc mà đâu có được. Anh còn có gia đình riêng, phải chăm lo cho vợ và các con Anh. 

Vậy còn em là gì? Đôi lúc em tự hỏi, rồi tự trả lời, nước mắt cứ lặng lẽ rơi. 

Trước đây, em chưa bao giờ nghĩ sẽ giành Anh về phía mình, 1 mình em vẫn có thể tự lo liệu, chăm sóc tốt cho bản thân. Nhưng bây giờ thì khác, em đã mang thai, em cũng cần được quan tâm, chăm sóc. 

Em cũng cần có 1 bàn tay bảo vệ, che chở. Tại sao em lại không được hưởng phúc phần ấy? Phải chăng do em là người thứ 3 nên không được công nhận? Nhưng còn đứa nhỏ thì sao, nó có lỗi gì? 

Giờ nếu trách thì biết trách ai đây. Tất cả do em tự làm, tự chịu. Em nên tiếp tục chấp nhận, âm thầm đứng trong bóng tối hay mạnh mẽ vùng lên, giành Anh về phía mình, đòi lại hạnh phúc, công bằng cho em, cho cả con em? Để nó được danh chính, ngôn thuận có 1 mái ấm trọn vẹn? 

Nhưng còn gia đình, vợ, con Anh cũng đâu có lỗi. Suy cho cùng, chính em là người tự tạo nên kết cục của ngày hôm nay. Nếu ngay từ đầu không gặp Anh, yêu Anh, chen chân vào gia đình Anh thì bây giờ chắc không éo le thế này. Em hối hận lắm, bế tắc lắm, không biết phải làm sao nữa?

Thứ Tư, 10 tháng 4, 2019

Tâm sự của mẹ dành cho con gái: Làm sao để sống thật hạnh phúc?

“Nếu phải lựa chọn giữa người yêu mình và người mình yêu thì con gái à, hãy chọn người yêu mình để sống thật hạnh phúc nhé! Đừng như mẹ, theo đuổi cái gọi là tình yêu để rồi ôm hận một đời”, lời tâm sự của mẹ dành cho con gái khiến nhiều người không khỏi xót xa.

Con gái thân yêu của mẹ!

Đã từ rất rất lâu mẹ mới cầm bút, không phải để kể lể, khóc lóc hay than phiền mà chỉ để con lắng nghe những tâm sự của mẹ dành cho con.

Bác sĩ nói con phát triển khỏe mạnh, bình thường, thậm chí còn có phần nghịch ngợm. Lúc siêu âm, con đạp mẹ mạnh lắm, nhịp tim cũng nhanh nữa. Bác sĩ còn nói sau này con lớn, chắc chắn sẽ là đứa trẻ rất năng động.

Mẹ nghe vậy vui lắm, không uổng công mẹ luôn mạnh mẽ, lạc quan, 1 mình chống chọi với tất cả để giữ con lại.

Đấy là còn chưa kể, mẹ ngán ngẩm, buồn nôn nhưng vẫn cố ăn vì sợ con thiếu chất. Mẹ ốm không dám uống thuốc, buồn không dám khóc, mệt mỏi không dám kêu. Mẹ vẫn đi làm, vẫn vui vẻ, cười nói như thể mọi chuyện vẫn đang vô cùng tốt đẹp.

Nhưng không, mẹ thực sự cảm thấy vỡ vụn, đau đớn, bất lực và hối hận vô cùng con à. Người chồng, người mà mẹ từng dốc lòng yêu thương, cũng là cha của con, đã không còn thương mẹ nữa.

Sau này lớn lên, con cũng sẽ không thể sống trong sự yêu thương trọn vẹn của cả cha lẫn mẹ. Mẹ thật sự xin lỗi. Nếu như trước đây mẹ nghe lời ông bà ngoại của con, không đuổi theo cái gọi là tình yêu mù quáng, nông nổi của tuổi trẻ thì bây giờ, cả mẹ và con đã không khổ như thế này.

Xem thêm: 


Lúc quen bố con, mẹ mới chỉ là cô sinh viên mới ra trường, chưa xin được việc. Còn bố con đã đi làm nhưng lại lái xe - cái nghề mà bà ngoại con vô cùng không thích. 

- Nó đi suốt ngày như vậy, làm gì có thời gian chăm sóc cho mày. Rồi cái ngành ấy cũng lăng nhăng lắm, nó bồ bịch ra đấy thì khổ 1 đời con ạ.

- Anh ấy không phải người như vậy đâu mẹ.

- Lấy thằng H đi, nó mới là người đáng để gửi gắm cả cuộc đời. Nó cũng sang đây thưa chuyện, xin phép đi lại với mày rồi.

- Con không yêu a H, bố mẹ đừng ép con. Con sẽ lấy người mà mình yêu, chúng con nhất định hạnh phúc.

Lời tuyên bố hùng hồn ngày ấy đã khiến mẹ thực sự hối hận rồi con à. Lấy người mình yêu để hạnh phúc ư? Sai rồi! Tất cả chỉ là lừa dối, phản bội. Cái mẹ nhận được chỉ là những đêm thức trắng chờ chồng, những dòng tin nhắn báo về muộn, không về. Thậm chí tới lúc có con, cũng chỉ có 1 mình mẹ xoay sở. 

Vì sao ư? Vì đúng như lời bà ngoại con nói, lái xe thì đi suốt ngày, bận rộn, không có thời gian.. cái này mẹ có thể hiểu, có thể chấp nhận. Nhưng mẹ không thể chấp nhận việc bố con có nhân tình, thậm chí sống như vợ chồng ở 1 nơi khác, thậm chí còn sắp có con riêng. Đấy cũng là lý do, mẹ chỉ như cái gai trong mắt, lời nói không hề có trọng lượng.

Để rồi giờ đây, mẹ 1 mình chống chọi với thị phi, đồn đại, những lời nói không tốt về bố con, những lời trách móc, thương hại mẹ. Có người còn xúi mẹ bỏ con đi, tìm hạnh phúc mới. Nhưng không, mẹ dù có vất vả cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ bỏ con. Mẹ nhất định kiên trì, sống thật tốt để con khỏe mạnh, bình an chào đời. 

Nhiều lúc mẹ cũng nghĩ, nếu trước kia mẹ nghe lời ông bà ngoại con, lựa chọn người yêu mình thì giờ chắc cũng không khổ như thế này. Ít nhất cũng không phải chịu cảnh 1 mình nuôi con. 

Nên là, con gái à, lấy được người yêu mình và mình cũng yêu là điều tuyệt vời nhất. Còn nếu phải lựa chọn 1 trong 2 thì hãy lấy người yêu mình nhé. Đừng như mẹ!

Hy vọng sau này lớn, đọc được những lời tâm sự của mẹ dành cho con. con sẽ hiểu và thương mẹ, đừng trách mẹ đã không thể cho con 1 gia đình trọn vẹn.

Nỗi khổ vì “yêu” khi mang bầu: Làm sao để thỏa mãn?

Có nỗi khổ nào bằng nỗi khổ khi mang bầu: tăng cân, xấu xí, khó ở, tính khí thất thường… rồi cả chuyện ấy cũng không được suôn sẻ nữa. Muốn khóc thật sự.

Xem thêm:

Nỗi khổ khi mang bầu có ai thấu?

Lấy chồng, mong mãi mới có đứa con, còn chưa kịp cảm nhận cuộc sống nữ hoàng được sung sướng, chiều chuộng thì đã phải đối mặt với trăm ngàn nỗi khổ khi mang bầu.

Không hiểu sao bình thường sức khỏe của em khá tốt nhưng bầu bí vào lại yếu rớt như ngọn mùng tơi, nghén ngẩm chẳng ăn được mấy. Chốc cái lại buồn nôn, buồn tiểu, có khi cả đêm chỉ ngủ được vài tiếng. Người thì lúc nóng, lúc lạnh xong động cái là cáu gắt, giận dỗi, tủi thân. Em như biến thành 1 bà chằn khó tính khó nết. 

Đau lòng hơn là phải kiêng cữ chuyện ấy. Em nghe nói bầu bí mà quan hệ sẽ bị sảy thai nên cấm vận chồng, không cho động vào người vợ. Lúc nào thèm lắm, sán lại cũng chỉ được ôm với hôn nhẹ thôi. Thấy lão bứt rứt, trằn trọc khó ngủ nhưng em cũng quyết không mềm lòng.

Sau đó, chồng không đòi nữa thì lại đến lượt em. Hình như có bầu thì bị tăng ham muốn. Hết 3 tháng đầu nghén ngẩm, em cảm thấy người khỏe khoắn hơn, tâm trạng tốt hơn và thường xuyên làm chuyện ấy. Cứ gần chồng là muốn động chạm, gần gũi nhưng lại sợ ảnh hưởng đến đứa bé nên ngậm ngùi, bất lực.

Nếu cứ thế này, vợ chồng phải kiêng đến lúc em đẻ thì lâu chết mất. Em thì không sao nhưng lão chồng có nhịn được mãi không? Liệu có ra ngoài ăn bánh trả tiền để giải quyết nhu cầu không? Chưa bao giờ em nghĩ khi mang bầu lại có những nỗi khổ như thế này.

Vậy phải làm sao để gạt bỏ nỗi khổ vì “yêu” khi mang bầu?

Nỗi khổ khi mang bầu có rất nhiều do tâm, sinh lý thay đổi. Trong đó, chuyện “yêu” trong thai kỳ cũng là vấn đề cặp vợ chồng nào cũng có thể gặp phải. Có người chủ quan, thích lúc nào “yêu” lúc ấy, nhưng cũng có người cẩn thận quá, kiêng suốt hơn 9 tháng. Tuy nhiên, 2 cách làm này đều không đúng.

Yêu quá sớm hoặc tần suất quá dày sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của người mẹ cũng như thai nhi. Đặc biệt là những người có tiền sử bị sảy thai, thai lưu… quan hệ, nhất là trong tháng đầu sẽ khiến tử cung co bóp mạnh, dẫn đến sảy thai. Còn quan hệ trong những tuần cuối của thai kỳ sẽ dễ gây sinh non.

Nói như vậy không có nghĩa là các mẹ phải kiêng cữ hoàn toàn chuyện “yêu” trong thai kỳ. Nếu làm đúng cách, quan hệ vợ chồng vẫn sẽ mang lại những lợi ích nhất định, không chỉ thỏa mãn được nhu cầu sinh lý cho cả 2 mà còn giúp mẹ thoải mới hơn về mặt tinh thần, giảm các triệu chứng mệt mỏi, khó chịu, cáu gắt.

Các bác sĩ khuyến cáo, nên tránh quan hệ trong tháng đầu và những tuần cuối của thai kỳ. Ngoài thời gian này, bà bầu hoàn toàn có thể thư giãn và làm chuyện ấy khi có ham muốn. Chỉ cần chú ý sức khỏe, giữ tinh thần thoải mái, không quan hệ với tần suất quá dày, thao tác nhẹ nhàng và không quá thô bạo. Đặc biệt, chọn tư thế thích hợp để tránh đè lên bụng, ảnh hưởng tới thai nhi.

Cuối cùng, các mẹ hãy gạt bỏ những nỗi khổ khi mang bầu sang 1 bên, nghĩ về tương lai tốt đẹp phía trước khi đón thiên thần nhỏ chào đời. Được làm bố, làm mẹ, nuôi dưỡng con trưởng thành, điều đó thật tuyệt vời biết bao! 

Thứ Ba, 9 tháng 4, 2019

Tranh thủ vợ bầu, chồng ngoại tình với bạn thân và cái kết...

Vợ bầu chồng ngoại tình là câu chuyện không còn mới mẻ. Tuy nhiên, tôi chưa bao giờ nghĩ, cũng không dám nghĩ nó lại xảy ra với mình. Hơn nữa, con giáp thứ 13 không ai khác lại chính là cô bạn thân của tôi trong suốt 4 năm Đại học.

Xem thêm:

Vợ bầu chồng ngoại tình

Chuột sa chĩnh gạo, số hưởng, lớ ngớ vớ giấy khen… là những lời lẽ mọi người dùng mỗi khi nhắc về Anh. Trong khi gia đình tôi khá giả, có công ty riêng (nơi Anh làm việc) thì Anh chỉ là con út trong 1 gia đình nghèo khó. 

Thấy Anh thật thà, hiền lành, lại có trí tiến thủ, kết quả công việc cũng rất tốt nên tôi nhanh chóng để ý, muốn kết bạn, làm quen. Lúc đầu, Anh tìm đủ cách để lảng tránh, từ chối vì cho rằng mình không xứng nhưng tôi cứ trai mặt ra, thậm chí bị phũ hết lần này đến lần khác. Anh càng kiêu, tôi càng thích thú và muốn chinh phục. Chưa 1 chàng trai nào cho tôi cảm giác giống như vậy. 

Cuối cùng, sau 3 tháng cầm cưa, tôi cũng khiến Anh đổ gục. Mặc miệng lưỡi người đời khen chê, bàn tán, chúng tôi vẫn yêu và đến bên nhau. Bố mẹ tôi tư tưởng khá thoải mái nên không phản đối, nhà Anh thì lại càng không. Vậy là đám cưới nhanh chóng diễn ra trước sự trầm trồ, ngạc nhiên của tất cả mọi người.

Nếu như trong công việc Anh năng nổ, nhiệt tình, táo bạo thì ở nhà, với vai trò là 1 người chồng, Anh lại hết sức ân cần, chu đáo, quan tâm tôi từ những điều nhỏ nhặt nhất, lúc nào cũng khiến tôi cảm động và bất ngờ. 

Cuộc sống êm đềm, tốt đẹp vẫn diễn ra cho đến khi tôi phát hiện chồng ngoại tình khi vợ bầu. Hơn nữa, con giáp thứ 13 chen chân vào cuộc hôn nhân của chúng tôi lại chính là người bạn mà tôi tin tưởng nhất. 

Cái kết nào cho những kẻ bội bạc?

Sau khi biết tin mình có bầu, tôi tạm gác lại hết công việc, bàn giao dần cho Anh để có thời gian nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng. Phần vì tin tưởng chuyên môn của Anh, phần vì nghĩ có cô bạn thân làm trợ lý, công việc chắc sẽ suôn sẻ. Vậy là tôi ở nhà, tuần mới lên công ty 1 - 2 lần, không mảy may lo lắng, nghĩ ngợi.

Thật không ngờ, ngày tôi vui mừng nhận được kết quả siêu âm con trai cũng là ngày tôi phát hiện chồng ngoại tình khi vợ bầu. 

Hôm ấy, Anh nói bận gặp đối tác nên không thể đưa tôi đi khám, tôi cũng vui vẻ nói không sao, Anh cứ lo việc của Anh. Nhưng thật không ngờ, trên đường đi khám thai về rẽ qua công ty, tôi vô tình nhìn thấy Anh ôm ấp thân mật với 1 người con gái, cô bạn thân mà tôi tin tưởng nhất, kiêm trợ lý của Anh. Họ ngang nhiên dẫn nhau vào nhà nghỉ gần công ty.

Khóe mắt tôi bắt đầu cay cay, 2 hàng lệ nhòe đi, không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Một người là bạn thân nhất, một người là chồng ngày đêm đầu ấp tay gối. Hơn nữa, tôi còn đang mang trong mình giọt máu của Anh, sao Anh có thể ngoại tình trong lúc vợ mang bầu?

Tôi không muốn bắt gian tại trận, cũng không muốn làm lớn chuyện, chỉ lẳng lặng về nhà như chưa có chuyện gì xảy ra. Điều khiến tôi bất ngờ hơn là Anh vẫn bình thản, chu đáo, quan tâm tôi như thể chưa làm gì có lỗi. 

Vốn là người có lòng tự trọng cao nên tôi không nói, cũng chẳng hỏi, chỉ lạnh lùng đưa cho Anh tờ giấy ly hôn đã có sẵn chữ ký.


- Anh ký vào đi.

- Em sao thế? Có chuyện gì? Sao lại bắt Anh ký? 

- Tôi đã biết tất cả rồi. Anh và cô ta, định lừa dối tôi đến bao giờ nữa? Đồ phản bội. Anh lại có thể ngoại tình trong khi vợ mang bầu. Anh có còn nhân tính nữa không?

- Em… Sao em biết? Mọi chuyện không như em nghĩ đâu. Anh và cô ấy….

- Chính mắt tôi đã nhìn thấy. Anh đừng nói gì nữa. Ký vào đây đi. Ký xong thì chúng ta chấm dứt, Anh cũng không cần đến công ty làm nữa. Ngày mai bàn giao hết lại công việc, cả cô ta nữa. Tôi không bao giờ muốn nhìn thấy 2 người nữa.

- Thế còn con chúng ta thì sao? Em nghĩ lại đi. Hãy tha thứ cho Anh. Hãy cho Anh cơ hội sửa sai, cho Anh cơ hội chăm sóc mẹ con em.

- Đủ rồi….

Nhiều người sẽ nói tôi dại dột, ích kỷ, bỏ chồng vào lúc này nhưng hành động của Anh, tôi không thể chấp nhận. Đó còn là bạn thân của tôi. Tôi thà nuôi con 1 mình còn hơn phải ở với 1 kẻ bội bạc như vậy. Tôi sẽ khiến Anh phải trả giá vì sự phản bội này, Anh mất vợ, mất con, mất tất cả những gì Anh đang có. 

Từ nay về sau, Anh đi đường Anh, tôi sẽ 1 mình bước tiếp, mạnh mẽ và tự tin. Anh chẳng qua cũng chỉ là ngọn cỏ ven đường mà thôi.

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2019

4 bước để dễ dàng gạt bỏ những lo lắng khi mang thai lần đầu

Lo lắng khi mang thai lần đầu là điều khó tránh khỏi. Tuy nhiên, nếu quá lo lắng sẽ ảnh hưởng tiêu cực đến sức khỏe, tâm trạng của người mẹ cũng như sự phát triển của thai nhi. Vậy phải làm sao để tránh khỏi những lo lắng khi mang thai lần đầu?

Xem thêm: 

Lo lắng đứng ngồi không yên khi mang thai lần đầu

Chẳng biết các chị như nào nhưng em cảm thấy vô cùng lo lắng khi mang thai lần đầu. Vì chưa có kinh nghiệm nên ai bảo sao thì làm vậy, rồi lên mạng tìm hiểu, nghiên cứu, cái gì bổ thì ăn, cái gì tốt thì làm, cái gì hại thì tránh…

Nói chung 2 vợ chồng đều cảm thấy căng thẳng. Em còn bị ốm nghén suốt, chẳng ăn được mấy, người cứ gầy rộc đi. Có lần bị cúm xong ốm yếu cả tuần trời mà không dám uống thuốc. Nhiều lúc chỉ muốn bật khóc vì bất lực, không biết phải làm sao nữa.

Đặc biệt, vì lo lắng khi mang bầu mà quan hệ sẽ bị sảy thai nên 2 vợ chồng lâu lắm không gần gũi. Nhiều hôm thèm đến vật vã mà chỉ biết ngậm ngùi nhìn nhau, khó chịu thực sự. 

Em cứ sợ hết cái nọ đến cái kia, không biết có thuận lợi cho đến ngày con chào đời không, rồi sinh con ra có chăm bẵm được tốt cho nó không. Sức khỏe của em yếu, thức đêm hôm bỉm sữa không biết có chịu được không? Chồng suốt ngày bảo em lo xa nhưng lần đầu thì làm gì có kinh nghiệm. Hơn nữa, việc mang thai cũng đâu có dễ dàng.

4 bước để gạt bỏ những lo lắng khi mang thai lần đầu

1. Chuẩn bị tốt về sức khỏe

Để tránh khỏi những lo lắng khi mang thai lần đầu, việc quan trọng nhất là các mẹ cần chuẩn bị tốt về mặt sức khỏe. Vì trong suốt thai kỳ, các bác sĩ khuyến cáo thai phụ không nên sử dụng bất cứ loại kháng sinh nào, tránh gây hại cho cả mẹ và bé.

Vì vậy, người mẹ cần có sức khỏe tốt để phòng tránh các tác nhân gây bệnh. Trước khi mang thai, nên đi tiêm phòng 1 số mũi vacxin cần thiết để tăng sức đề kháng cho cơ thể, ngăn ngừa nguy cơ nhiễm bệnh, đảm bảo mẹ có 1 thai kỳ khỏe mạnh. 

Ngoài ra, cần có chế độ ăn uống khoa học, bổ sung đầy đủ các dưỡng chất cần thiết cho cơ thể để nuôi dưỡng thai nhi. Nên ăn nhiều rau xanh, uống nhiều nước, tránh xa các loại chất kích thích, rượu, bia, thuốc lá…. 

2. Chuẩn bị tốt về tinh thần

Được thực hiện thiên chức làm mẹ là điều người phụ nữ nào cũng mong muốn. Vì vậy, chị em không nên căng thẳng, lo lắng quá khi mang thai lần đầu. Hãy suy nghĩ tích cực, vui vẻ, lạc quan, thả lỏng cơ thể để có tinh thần thật tốt. 

Ngoài ra, chú ý nghỉ ngơi, tránh làm việc căng thẳng, mệt mỏi quá sức. Tạo thói quen ngủ đúng giờ, tránh thức khuya thường xuyên, gây hại cho sức khỏe của mẹ cũng như thai nhi.

3. Sẵn sàng về mặt kinh tế 

Một trong những lo lắng nữa khi mang thai lần đầu của các bà mẹ là gánh nặng kinh tế. Việc có thêm 1 thành viên trong gia đình tất nhiên sẽ phát sinh thêm nhiều chi phí, từ tiền bỉm, sữa, thuốc, tiền đi tiêm phòng cho trẻ… Vì vậy, chuẩn bị tốt về mặt kinh tế sẽ giúp các ông bố, bà mẹ chủ động hơn trong các khoản chi tiêu.

4. Chuẩn bị những kiến thức cơ bản khi mang thai

Tâm trạng lo lắng khi mang thai lần đầu cũng có thể cải thiện bằng cách tìm hiểu, chuẩn bị những kiến thức cần thiết trong thai kỳ. Các mẹ có thể lên mạng hoặc lắng nghe chia sẻ từ những người đã có kinh nghiệm. Việc nắm bắt được những kiến thức cơ bản ấy sẽ giúp chị em đỡ bỡ ngỡ và lo lắng. 

Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2019

Đẻ con không giống chồng: Giấc mơ màu hồng tan theo mây khói

Đẻ con không giống chồng, cuộc đời tôi rơi vào bi kịch, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong. Phải chăng, đây là cái giá tôi phải trả cho những sai lầm trong quá khứ?

Xem thêm:

Đúng người, sai thời điểm - Ta chỉ có thể nuối tiếc gọi đó là thanh xuân

Tôi và anh quen nhau từ những năm tháng còn học cấp 3. Chính những buổi tối đạp xe đi học thêm, những lúc cùng nhau ôn bài, những lần trốn tiết đi uống trà sữa… đã khiến chúng tôi từ lạ thành quen, cuối cùng đem lòng cảm mến nhau.

Thấy tôi nói muốn thi đỗ Học viện Ngân hàng, anh cũng hứa hẹn học hành chăm chỉ để đăng ký thi cùng trường với tôi. Mặc dù học lực của anh kém hơn nhưng có lẽ là do sức mạnh tình yêu, nghị lực và quyết tâm, anh học ngày càng tiến bộ và tự tin để sánh bước cùng tôi.

Khỏi phải nói lúc ấy ở trường, mọi người nhìn chúng tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ như thế nào. Rồi “có công mài sắt, có ngày cũng nên kim”. Cả 2 đứa đều thi đỗ vào Ngân hàng, chỉ là học khác khoa. 

Chúng tôi còn tìm phòng trọ gần nhau để tiện bề đi lại, cùng nhau học hành, tự hứa sẽ hoàn thành thật tốt để ra trường có thể xin được việc làm ổn định. Tình yêu thời sinh viên khó khăn, thiếu thốn, không màu mè, tráng lệ nhưng thật sự rất vui, rất cảm động. 

Anh ân cần, chu đáo, bằng tuổi nhưng lúc nào cũng tỏ ra chín chắn, mạnh mẽ hơn, quan tâm, chăm sóc tôi từ những điều nhỏ nhất. 

Mối tình đầu sâu đậm, khó quên, lại được xây dựng từ những năm tháng tuổi học trò. Tôi đã nghĩ cả 2 sẽ có 1 cái kết thật đẹp và viên mãn. Nhưng không, sau bao cố gắng, nỗ lực, chúng tôi vẫn xa nhau… kể từ khi người thứ 3 xuất hiện.


Anh (người chồng hiện tại) chính là người đã giúp đỡ tôi vừa mới chân ướt chân ráo ra khỏi trường nhưng đã xin được vào làm ngân hàng nhà nước (chú là giám đốc ngân hàng). Thấy tôi xinh xắn, nhanh nhẹn nên từ ngày đầu tiên nộp CV ứng tuyển, tôi đã lọt vào mắt xanh của Anh. 

Sau đó, thì Anh bắt chuyện, làm quen, đi cà phê, uống nước… Không biết do cảm nắng vẻ lịch lãm, trưởng thành của anh hay do cảm thấy biết ơn vì đã giúp tôi xin việc mà tôi rất có cảm tình với Anh, coi Anh khá thân thiết, thậm chí có thể nhờ vả, dựa dẫm mỗi khi cần.

Trong khi người yêu vẫn đang bù đầu đi xin việc, chật vật gửi hồ sơ hết chỗ này, chỗ khác thì tôi đã nhanh chóng ổn định được việc làm. Rồi chúng tôi cũng ít dành thời gian cho nhau hơn. Tôi đã không còn quan tâm anh như trước. Còn anh, gần như cũng cảm nhận được sự thay đổi của tôi nên dần tránh mặt, không rủ tôi đi chơi như trước nữa.

Chúng tôi cứ như vậy, rồi xa nhau, không lý do, không gặp mặt, không lời giải thích. Tôi biết, người thay lòng chính là tôi, người có lỗi cũng là tôi. Tôi không thể cùng anh đi đến cuối, chỉ có thể coi anh là 1 phần thanh xuân, ký ức tốt đẹp mà tôi đã từng trải qua và sẽ mãi trân trọng. 

Đẻ con không giống chồng, tôi chẳng còn gì ngoài đứa con

Sau khi cắt liên lạc với anh, tôi và người yêu mới nhanh chóng tổ chức đám cưới. Vì chồng không còn trẻ, bố mẹ cũng đang giục có cháu bế. Nhà chồng giàu có, chẳng thiếu gì nên chỉ cần con dâu ngoan hiền, biết điều, chịu khó. 

Cuộc sống làm dâu thật sự khác xa so với những gì tôi nghĩ, cứ tưởng mẹ chồng sẽ kênh kiệu, gây khó dễ, rồi phải lo toan, quán xuyến việc nhà… Nhưng không, nhà chồng rất thoải mái, mẹ chồng tối ngày chỉ đi làm đẹp, mua sắm, không có thời gian để ý tôi, còn nhà cửa đã có giúp việc lo. Chồng nhiều tuổi nên cũng rất cưng chiều, sẵn sàng đáp ứng mọi thứ mà tôi muốn.

Mọi chuyện càng trở nên tốt đẹp hơn khi tôi mang thai, được chăm bẵm, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Chưa bao giờ tôi nghĩ số mình lại may mắn đến vậy. Chắc kiếp trước đã làm được rất nhiều việc thiện, kiếp này mới được quý nhân phù trợ như này.


Nhưng rồi, chẳng có gì là tốt trên đời mãi. Cục diện thay đổi kể từ ngày tôi đẻ con không giống chồng. Cả nhà đều ngỡ ngàng vì thằng bé trắng trẻo, mắt to, mũi cao, khác hẳn so với vẻ ngoài ngăm đen, mắt hít, mũi tẹt của chồng. 

Trong khi mọi người nhìn nhau, bối rối, nói không nên lời thì tôi bỗng chột dạ, những mảnh vụn ký ức trong quá khứ chợt ùa về. Chính là vào hôm tôi gọi điện mời người yêu cũ đi đám cưới, anh nói muốn gặp tôi lần cuối để chúc phúc, còn đám cưới sẽ không đến dự. Dù gì cũng là mối tình đầu sau bao năm gắn bó, bao kỷ niệm vui buồn, không thể nói phủi là phủi đi. Vì vậy, tôi nhận lời gặp anh.

Hai đứa đã uống rất nhiều, thậm chí còn khóc lóc, tỉ tê, gọi lại đủ chuyện. Rồi vào lúc yếu lòng nhất, tôi và anh đã đi quá giới hạn, lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng. Chúng tôi chôn chặt vào tim, không để ai biết, đặc biệt là chồng.

Những tưởng mọi chuyện sẽ qua đi nhưng việc tôi đẻ con không giống chồng đã gợi lại tất cả. Chồng lẳng lặng không nói gì nhưng sau khi về nhà, mẹ chồng đã tỏ ý nghi ngờ, nói bóng gió sẽ đi xét nghiệm ADN xem có đúng cháu đích tôn không. Điều này khiến tôi vô cùng hoang mang, sợ hãi.

1 tuần sau thì tôi nhận được kết quả xét nghiệm, đứa con không phải của chồng.

- Giờ phải làm gì thì cô tự biết rồi đấy. Yêu thương, chiều chuộng cô như vậy mà cô lại lừa dối, phản bội tôi? Đồ đàn bà lăng loàn.

- Em xin lỗi. Thật sự em không biết. Hãy nghe em giải thích…

- Không cần nói nữa. Cô tự lo liệu đi.

Mỗi lời nói của chồng như mũi dao đâm xuyên vào tim, khiến tôi như chết lặng. Tôi phải làm gì khi chồng trối bỏ, gia đình chồng quay lưng? Đẻ con không giống chồng, vì nó là của người yêu cũ. Nhưng tôi mặt mũi nào quay lại với anh nữa? Mọi chuyện đã chấm dứt từ sau đêm định mệnh ấy. Trách ai bây giờ? Tại sao mọi chuyện lại trở nên éo le như vậy?

Từ nay tôi làm sao đối mặt với mọi người, với bố mẹ, rồi sau này đứa bé lớn, tôi phải giải thích sao về cha của nó? Cuộc sống sắp tới của 2 mẹ con, tôi làm sao dũng cảm bước tiếp? Nếu tôi 1 lòng 1 dạ chung thủy với người yêu cũ, có lẽ mọi chuyện cũng không đi đến bước đường cùng này. Phải chăng đây chính là cái giá tôi phải trả?


Thứ Năm, 4 tháng 4, 2019

Bi kịch mẹ suýt giết con vì trầm cảm sau khi sinh: Trách ai bây giờ?

Mẹ trầm cảm sau khi sinh sẽ có những suy nghĩ tiêu cực, buồn chán, thất vọng về bản thân, không muốn tiếp tục sống, thậm chí ghét bỏ, muốn giết hại chính đứa con mà mình vừa rứt ruột đẻ ra.

Xem thêm:

Bi kịch mẹ muốn giết con vì trầm cảm sau khi sinh

Tôi với anh kết hôn được gần 3 tháng. Vì chưa có kinh tế nên vợ chồng tính ở chung với bố mẹ và anh chị 1 thời gian, khi nào có thì dọn ra ngoài. 

Kể ra cũng hơi ngại vì anh cả lấy vợ được hơn 2 năm nhưng đến giờ mới có con, sinh hoạt trong gia đình bị xáo trộn, mọi thứ trở nên chật chội, bất tiện.

Chị dâu sinh mổ nên sức khỏe yếu, đến bữa toàn phải mang cơm lên tận phòng. Không biết do cơ địa hay vì không ăn được mấy mà chị bị ít sữa, ngày nào cũng vật vã với thằng nhỏ, quấy khóc, đòi bú. 

Đêm nào cũng thấy phòng anh chị lục đục ánh đèn, tiếng cãi vã rồi khóc lóc:

- Cô không khí nó đi, suốt ngày để nó khóc. Cô làm mẹ cái kiểu gì đấy?

- Tôi cũng có muốn thế đâu, mà không có sữa thì biết làm sao được? Anh có làm mẹ đâu mà biết? Anh tưởng tôi sung sướng lắm à?

- Cả ngày có mỗi việc trông con mà cũng không xong. Cô không sướng thì ai sướng? Thử đi làm quần quật cả ngày như tôi xem?

Sau những lời cãi vã ấy là tiếng khóc thút thít của chị dâu, thỉnh thoảng là tiếng oe oe của thằng nhỏ. Cũng khổ, từ ngày chị dâu bầu bí, yếu quá nên nghỉ việc ở nhà. Kinh tế gia đình một mình anh lo, thu nhập cũng không quá dư giả. Có lẽ vì áp lực nên anh trở nên cáu gắt hơn, chứ tính anh vốn hiền lành, lại rất thương vợ con. 

Thấy chị buồn nên thỉnh thoảng tôi cũng sang phòng nói chuyện, hỏi han nhưng chị trở nên kiệm lời hơn rất nhiều. Hỏi gì cũng chỉ cười hoặc giả vờ không nghe thấy. Nhìn chị lúc nào cũng buồn phiền, ủ rũ, ánh mắt lúc thì thất thần, lúc lại đăm chiêu như đang suy nghĩ vấn đề gì đó rất nghiêm trọng.

Tôi thấy vậy cũng hơi lo nên có nhắc khéo anh chồng là phụ nữ sau sinh tính khí thất thường, anh chịu khó quan tâm, chăm vợ nhiều hơn. Nhưng anh chỉ cười trừ cho qua.

Rồi đến 1 hôm, cả nhà được phen hú hồn khi phát hiện chị dâu định giết chết chính đứa con mình vừa dứt ruột đẻ ra.

- Cô làm gì đấy. Bỏ thằng nhỏ ra. Cô định giết nó à?

- Tôi ghét nó, tôi phải giết chết nó. Cũng tại nó mà tôi mới khổ sở như này.

Thằng bé bị siết cổ, khóc ngất lịm đi. Cũng may cả nhà thấy tiếng khóc to nên mới phát hiện và ngăn cản, đưa đi bác sĩ kịp thời. Nếu không, hậu quả sẽ thật kinh khủng. 

Còn chị dâu, sau khi tiến hành kiểm tra thì bác sĩ chẩn đoán bị trầm cảm sau khi sinh, do suy nghĩ, áp lực, mệt mỏi, căng thẳng kéo dài.

Kể từ sau hôm ấy, cả nhà đều nhìn chị bằng ánh mắt sắc lạnh, không cho chị lại gần con, mẹ chồng phải bế cháu và cho bú sữa ngoài. Nhưng suy cho cùng, chị đáng thương nhiều hơn là đáng trách. Nếu nhận được sự quan tâm nhiều hơn, chia sẻ nhiều hơn từ gia đình, mọi chuyện có lẽ đã khác.

Vậy làm sao để tránh trầm cảm sau khi sinh?

Trầm cảm sau khi sinh là tình trạng rất nhiều bà mẹ gặp phải: do nội tiết tố thay đổi, không được sự quan tâm, chia sẻ của người thân, gặp khó khăn khi nuôi con (con hay ốm đau, quấy khóc, không đủ sữa để bú…) từ đó khiến người mẹ căng thẳng, mệt mỏi, suy nghĩ tiêu cực kéo dài, dẫn đến trầm cảm.

Hậu quả của tình trạng trầm cảm sau khi sinh vô cùng khó lường, không chỉ ảnh hưởng tới sức khỏe, tinh thần, khiến người mẹ suy sụp, mà còn ảnh hưởng tới việc chăm sóc con, thậm chí giết cả con đẻ của mình vì cho rằng, nó chính là nguyên nhân khiến người mẹ chịu khổ, bế tắc.
Để tránh hiện tượng trầm cảm sau khi sinh, các bà mẹ nên:

- Giữ cho tinh thần thoải mái, suy nghĩ tích cực, lạc quan. Có con là điều tuyệt vời nhất, mang đến niềm vui, hạnh phúc chứ không phải gánh nặng.

- Hãy chia sẻ, nói chuyện nhiều hơn với người thân, người chồng để nhận sự giúp đỡ, không nên chịu đựng 1 mình cũng như tự tạo áp lực quá lớn cho bản thân.

- Chú ý chế độ ăn uống, nghỉ ngơi điều độ. Bên cạnh việc chăm sóc con cần dành thời gian nghỉ ngơi cho bản thân.

- Cuối cùng, nếu có những dấu hiệu của bệnh trầm cảm (thường xuyên suy nghĩ tiêu cực, buồn chán, mất niềm tin vào bản thân, chán chường mọi thứ….) thì cần đi khám bác sĩ hoặc gặp chuyên gia tâm lý để được điều trị sớm nhất có thể nhé! 

Thứ Tư, 3 tháng 4, 2019

Bà bầu mơ chồng ngoại tình thì có sao không? Linh cảm liệu có đúng?

Các chị ơi, bà bầu mà mơ chồng ngoại tình thì có sao không? Linh cảm người phụ nữ mách bảo hay là do em suy nghĩ quá nhiều?

Em và chồng kết hôn được hơn 1 năm. Kinh tế ổn định vì 2 vợ chồng đều làm ngân hàng, nhà cửa sau khi tích cóp cộng với số tiền bố mẹ cho cũng sắm sửa ổn thỏa, không thiếu thứ gì. Giờ chỉ có thiếu đứa con cho vui cửa, vui nhà. Hơn nữa, 2 vợ chồng em cũng không còn trẻ nữa.

Ai nhìn vào cũng tưởng 2 đứa kiêng cữ để còn làm ăn, kiếm tiền, nhưng thực tế đâu phải vậy. Từ lúc lấy nhau, bọn em sinh hoạt đều thả cửa, không dùng biện pháp gì, thậm chí còn mong sớm dính bầu nhưng không hiểu do duyên số hay vì gì, đợi mãi vẫn không thấy tin vui.

Đi khám bác sĩ đều bảo sức khỏe của 2 vợ chồng bình thường, chỉ cần chú ý ăn uống, nghỉ ngơi. Con cái là lộc trời cho, không nên lo lắng quá nhiều. 

Vậy là hơn 1 năm trôi qua, đang tưởng bị “tịt” định đi chữa thì em phát hiện mình có thai. Nhìn que thử 2 vạch, em run lên vì sung sướng rồi òa khóc, vì ngày này em đã đợi quá lâu rồi. Khỏi phải nói là chồng đã mừng rỡ ra sao.

Từ lúc biết tin em có bầu, không khí trong nhà cũng khác hẳn, vui vẻ, thoải mái hơn. Ai cũng nuông chiều, hết mực quan tâm em. Suốt bao nhiêu năm qua, có lẽ khoảng thời gian này chính là những tháng ngày hạnh phúc nhất cuộc đời em.

Bà bầu mơ chồng ngoại tình

Mọi chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói nếu em không mơ chồng ngoại tình, hơn nữa còn mơ những 2 lần. 

Trong mơ, em thấy chồng cặp với 1 nữ đồng nghiệp cao ráo, trắng trẻo, xinh đẹp, trẻ trung. Họ đưa nhau vào nhà nghỉ, còn công khai trước mặt em. 

- Cô bầu bí xấu xí, mập ú như thế, ai mà thèm. Mà kể cả có thèm thì cũng không thể đáp ứng được vào lúc này. Tôi ra ngoài giải quyết là điều đương nhiên, thằng đàn ông nào chẳng vậy, làm sao nhịn được lâu. 

- Anh bị điên rồi. Sao anh dám ngoại tình trong lúc vợ đang mang bầu?

- Cô làm gì được tôi? Về nói với bố mẹ à? Nói cho tất cả mọi người biết đi. Xấu chàng thì hổ ai? 

- Anhhhh….

2 lần mơ liên tiếp như vậy, lần nào em cũng giật mình tỉnh giấc rồi thấy mắt ướt đẫm. Chồng có hỏi cũng không dám nói tại sao, chỉ bảo là gặp ác mộng thôi.

Quay sang nhìn chồng, anh vẫn ấm áp, bình yên như vậy, vẫn vòng tay ôm vợ mỗi khi ngủ, vẫn lóc cóc đêm hôm đi mua bánh ngọt vợ thích, vẫn ân cần hỏi han, quan tâm xem vợ có mệt, có cần giúp gì…. Người đàn ông như này liệu có phản bội vợ con không?

Là do em suy nghĩ quá nhiều hay do anh che giấu quá giỏi? Em có nên bật chế độ theo dõi, để ý nhất cử nhất động của anh hay bình thản cho qua, không suy nghĩ lung tung nữa nhỉ?

Xem thêm: 

Thứ Ba, 2 tháng 4, 2019

Nỗi khổ của chồng khi vợ có bầu: Đừng tưởng chỉ mình phụ nữ khổ!

Bầu bí nghén ngẩm, mệt mỏi, tính khí thất thường… ai cũng biết nhưng nỗi khổ của chồng khi vợ có bầu thì phụ nữ có biết không? Hay cho rằng chỉ 1 mình mình chịu đựng, 1 mình mình biết hy sinh?

Xem thêm:

Trăm ngàn nỗi khổ của chồng khi vợ có bầu

Nói ra không phải để kể lể hay than khổ vì mình đàn ông mà, gánh vác gia đình, lo cho vợ con cũng là chuyện thường ở huyện. Nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc chúng tôi là siêu nhân, không biết mệt mỏi, khổ sở, đặc biệt là khi vợ có bầu.

Vợ nghén ngẩm, không ăn uống được gì, chúng tôi nhìn cũng xót xa lắm chứ. Cứ thèm gì, đòi ăn gì là mua cho cái ý, nhưng mua về đến nhà lại bảo không ăn, hết thèm rồi, hoặc có cũng chỉ gẩy gót đôi miếng. Lúc ấy, nào thì phải nịnh, phải dỗ ngọt, khí khẩm như trẻ con mới chịu. Nếu không thì lại bảo chồng vô tâm, đểu giả, không thương xót vợ con.

Xong thì bầu bí tính khí thất thường, động cái là tủi thân, khóc lóc, dỗi hờn vô cớ. Có ai làm gì đâu, cứ tự nghĩ ngợi, suy diễn lung tung rồi cáu bẩn, bực bội, không thèm nói chuyện. 

Nhiều khi bận việc quá không kịp hỏi han cũng trách, hay lỡ trêu đùa làm phật lòng là cũng lăn đùng ngã ngửa ra. Nếu không phải đang bầu, chỉ muốn xả cho trận bõ tức. Nhưng mà thương vợ, xót con nên lại khụy lụy, quỳ gối van xin. Gạt hết cả lòng tự trọng, lập trường cá nhân, bất chấp đúng sai để “đội vợ lên đầu”. 

Việc nhà cũng có dám để vợ làm nhiều đâu. Từ rửa bát, quét nhà, giặt giũ quần áo… vợ vui lên thì làm, không thì chồng dọn hết. Yêu thương thể hiện như này chứ còn muốn sao nữa?

Đấy là chưa kể đến việc vợ bầu bí, sắp sinh nở còn bao cái phải lo, nhà cửa, phòng ốc rộng rãi, tiền bạc đi đẻ rồi tiền bỉm sữa sau này. Mặc dù không nói ra nhưng chồng cũng áp lực lắm chứ, vợ có biết điều này đâu.

Còn 1 nỗi khổ nữa của chồng khi vợ có bầu, đó là phải nhịn chuyện ấy. Trời ơi, ta nói sao mà nó lâu quá vậy? Mấy tháng đầu kiêng vì sợ động thai, mấy tháng cuối thì sợ sinh non.

Thế là cứ phải nhịn, thỉnh thoảng vợ vui tính lên mới cho làm tí đỡ thèm. Nhưng bao nhiêu đấy, sao mà đủ? Tối nào cũng chỉ ngậm ngùi ôm gối hoặc làm gối cho vợ gác. Có khác gì thê nô không?

Cho nên, phụ nữ à, hãy hiểu cho cả chúng tôi nữa!

Người chồng nào rồi cũng phải trải qua nỗi khổ khi vợ có bầu. Tuy nhiên, không phải ai cũng biết cảm thông, chia sẻ, chiều chuộng vợ con, 9 bỏ làm 10. 

Nhiều người cũng chính vì vợ mang bầu, không thể chịu được cái tính khí thất thường ấy, suốt ngày cãi nhau, giận dỗi để rồi xa nhau, hoặc cặp bồ, mèo mả gà đồng với phụ nữ bên ngoài để thỏa mãn ham muốn thể xác.

Nói không phải để dọa nhưng phụ nữ à, hãy hiểu cho cả chúng tôi nữa. Những nỗi khổ của chồng khi vợ có bầu, nếu chịu khó để tâm 1 chút, đặt mình vào địa vị của đối phương 1 chút, biết đâu những bất hòa, giận dỗi sẽ tan biến hết.

Còn đàn ông, hãy nhìn người phụ nữ của mình bằng ánh mắt bao dung hơn, người đã chấp nhận xấu xí, đau đớn để sinh con cho mình, vì mình chịu bao thiệt thòi. Nếu không thương, chẳng nhẽ lại để cho thằng hàng xóm thương?


Đẻ con không cần chồng: Phụ nữ có đủ mạnh mẽ đạp lên dư luận mà sống?

Thân em như hạt mưa sa
Hạt vào đài các, hạt ra ruộng cày

Lấy chồng xong mới thấm thía câu này chị em ạ. Trước bố mẹ nói thì không nghe đâu, cái gọi là lý tưởng, tình yêu, tuổi trẻ… chỉ là nhất thời thôi. Cơm, áo, gạo tiền vào rồi cũng tan biến hết, thậm chí bị rơi vào tình cảnh đẻ con mà không cần chồng.

Vì tình yêu, chúng tôi bất chấp đến bên nhau

Tốt nghiệp Đại học xong, tôi về quê xin làm kế toán ở 1 công ty nhỏ, gần nhà. Bố mẹ chỉ có tôi là con 1, tâm nguyện duy nhất là tôi có thể kiếm được 1 anh chồng hiền lành, tử tế, đáng tin để gửi gắm cả cuộc đời.

Vậy mà về quê làm mấy năm, tôi vẫn ế chỏng chơ, không ai thèm dòm ngó. “Trông có đến nỗi nào đâu, kén quá mà”. Mọi người cứ xôn xao bàn tán về tôi nhưng thực chất, tôi đâu có đề cao tiêu chuẩn hay kén chọn gì. Chẳng hiểu sao duyên số vẫn chưa tới.

Mãi cho đến khi anh xuất hiện thì cuộc đời tôi mới thay đổi. Anh cao ráo, đẹp trai, lại dẻo mỏ nên nhanh chóng khiến tôi đổ gục. Thú thật, ở cái tuổi xấp xỉ 30 này, lại là lần đầu được trai theo đuổi, tôi gần như mất đi lý trí, chỉ làm theo những gì con tim mách bảo.

- Yêu thôi cứ yêu thôi, anh là ánh sáng…

- Thôi ngay, thằng đó nó không được đâu. 

- Sao không được ạ?

- Mày không tự nhìn lại xem, thiếu gì người để lấy, lại đi lấy 1 thằng công nhân. Rồi nó còn ít tuổi hơn mày. Sau này con cái vào, nó chê mày già nua, xấu xí, rồi bồ bịch, khổ 1 đời con ạ.

- Tuổi tác, nghề nghiệp đâu có quan trọng. Con và anh ấy yêu nhau thật lòng. Với lại cứ kén mãi, nhỡ con ế đến già thì sao?

Vậy là bất chấp những lời can ngăn từ bố mẹ. Vì cái gọi là tình yêu, chúng tôi nhanh chóng tổ chức đám cưới.

Xem thêm:

Hôn nhân đổ vỡ, tôi chấp nhận đẻ con mà không cần chồng

Nhà anh cách nhà tôi 3km, cũng là con 1 nên neo người, bố mẹ tuổi đều đã cao. Cũng may có ít lương hưu để hưởng tuổi già chứ với thu nhập ít ỏi từ anh thì cũng không mong đợi gì nhiều. 

Biết tính anh hay tự ái nên tôi rất ít khi nhắc đến chuyện tiền nong, lương lậu của anh. Từ hồi lấy nhau, anh đưa đồng nào tôi biết đồng ý. Chỉ cần anh thương tôi, thì mọi thứ tôi đều có thể xoay sở tốt, vun vén cho cái gia đình này. Nhưng không, một người cố gắng thôi thì chưa đủ.

Kết hôn được 4 tháng thì anh bắt đầu đổ đốn, thường xuyên về muộn, lúc thì nói là tăng ca, lúc lại bảo đi nhậu với bạn bè. Tôi biết, anh còn trẻ nên mải chơi 1 chút cũng là chuyện bình thường, nhưng vui thôi, đừng vui quá.

Mọi chuyện lên đến đỉnh điểm khi tôi phát hiện anh qua lại với em người yêu cũ, vào đúng hôm kỷ niệm nửa năm ngày cưới. Không biết đầu dây bên kia nói gì nhưng tôi nghe loáng thoáng cũng hiểu được phần nào nội dung câu chuyện. 

Thì ra với anh, tôi chỉ là trò đùa để trả thù người yêu cũ. Anh bị cô ta cắm sừng nên mới lấy tôi. Giờ 2 người đó lại tính chuyện quay lại. Anh nói vẫn còn yêu cô ta, không thể quên được cô ta. 

Tôi nghe xong đứng chôn chân, tim như chết lặng rồi òa khóc, không thể tin và cũng không chấp nhận được sự thật này. Nhưng chính anh cũng đã thừa nhận.

- Anh chỉ tán chơi thôi, không ngờ em đổ thật. Anh xin lỗi!

- Anh! Xin lỗi? Anh có biết mình đang nói gì không? Tại sao lại đối xử với tôi như vậy?

- Anh yêu cô ấy….

- Vậy tôi là gì? Một trò đùa à????

- Dù sao mình cũng chưa có gì ràng buộc. Em hãy tìm người tốt hơn anh, lo được cho em. Chứ em thấy đấy, 1 thằng bất tài, vô dụng như anh, làm còn chẳng đủ ăn, không nuôi nổi em đâu. 

1 tuần sau đấy, chúng tôi không nói cũng chẳng rằng, anh tìm cách tránh mặt tôi. Đang lúc bối rối, không biết nên làm gì thì tôi như chết lặng thêm lần nữa khi phát hiện mình có thai, hơn nữa còn được khoảng 8 tuần rồi, vì quá bận rộn với công việc mà tôi đã không để ý. Nhưng tại sao lại là lúc này? Lúc mà tôi phát hiện chồng chưa từng yêu thương mình.

Nếu bỏ đứa bé để tìm cuộc sống mới, tôi sẽ là 1 bà mẹ thật ích kỷ, nhẫn tâm. Còn giữ nó lại, tôi sẽ phải tiếp tục sống với anh để cho con 1 mái ấm đầy đủ. 

Sau tất cả những gì anh vô tâm lừa dối, liệu chúng tôi có vì đứa con mà hàn gắn lại? Anh có vì vậy mà quên đi người mới, yêu thương tôi không?

Hay là tôi vứt bỏ tất cả, đẻ con mà không cần chồng? Gia đình nội ngoại 2 bên sẽ nói gì, bà con lối xóm sẽ bàn luận về tôi ra sao? Liệu tôi có đủ mạnh mẽ đạp lên dư luận mà sống tiếp không?


Thứ Hai, 1 tháng 4, 2019

Tâm sự của mẹ bỉm sữa: Phụ nữ chỉ hơn nhau ở tấm chồng

Chắc chẳng riêng gì em đâu, mẹ bỉm sữa nào cũng thế thôi. Có đẻ con, nuôi con mới nhận ra ai là người quan trọng nhất, đối xử tốt nhất với mình. Liệu có phải chồng - người hàng đêm đầu ấp, tay gối, hứa hẹn đủ điều?

Xem thêm: 

Tâm sự của mẹ bỉm sữa - Nỗi niềm chắc không phải của riêng ai

Em sinh mổ, sức khỏe lại yếu nên phải kiêng cữ khá nhiều, từ việc ăn uống đến đi lại. Vì lấy chồng xa nên bà ngoại chỉ đến ở được tuần đầu, sau đó thì mẹ chồng chăm. Mặc dù không có mâu thuẫn, mẹ chồng cũng khá tâm lý, nhưng nói gì thì nói, không phải máu mủ ruột rà thì cũng không thể thương như mẹ đẻ của mình. Bà chỉ đỡ được phần nào, còn đâu em vẫn phải tự thân vận động.

Cứ nói mẹ bỉm sữa rảnh rỗi, cả ngày chỉ có mỗi việc bế con, làm được tích sự gì đâu… nhưng ít ai hiểu được rằng, đằng sau đấy lại là những vất vả, lo toan, đêm hôm bỉm sữa, vui buồn cùng con.

Mặc dù không phải làm việc nhà nhưng em vẫn luôn cảm thấy mình bị thiếu ngủ, không có thời gian để nghỉ ngơi. “Lúc con ngủ thì tranh thủ ngủ đi”, nói thì hay vậy nhưng chốc cái nó lại ngọ nguậy đòi bú, rồi thay bỉm, pha sữa, quanh quẩn cũng hết ngày. Đến đêm thì càng khó ngủ hơn, không hiểu sao sau khi sinh em cứ bị trằn trọc, nhiều hôm chỉ ngủ được 2 - 3 tiếng, người lúc nào cũng mệt như đi mượn.

Đã vậy còn không được ăn những thứ mình thích. Suốt ngày chỉ rau ngót, rau lang, thịt xay, trứng, canh móng giò hầm, sung hầm…. không được ăn nhiều đồ dầu mỡ, chiên rán. Biết kiêng cữ như vậy là tốt nhưng em thực sự ngán đến tận cổ ấy.

Xong rồi nhìn lại bản thân mình thì sao? Người ta nói “gái một con trông mòn con mắt” nhưng có lẽ nó không đúng với em. Sinh xong da dẻ xấu xí, nám sạm, mụn nổi nhiều hơn, bụng thì ngấn mỡ nhưng mặt thì vẫn gầy gò, xanh xao, đầu tóc chẳng có thời gian mà chải, quần áo thì lôi thôi, toàn mùi bỉm sữa. Đến em nhìn bản thân mình còn thấy chán ấy…

Lúc này mới thấy đàn bà con gái - Hơn nhau cũng ở tấm chồng

“Lấy người yêu mình còn hơn lấy người mình yêu”, câu này đúng hoàn toàn đấy chị em ạ. Từ hồi yêu nhau, em đã đòi chia tay lên xuống cả ngàn vạn lần nhưng không hiểu sao, anh vẫn kiên trì, lấy em cho bằng được.

Sau khi em bầu bí thì càng chiều chuộng hơn. Vợ cứ thèm gì thì mua nấy, bất kể đêm hôm, mưa gió. Tính khí em thay đổi, hay cáu bẩn thất thường nhưng anh lúc nào cũng chỉ cười trừ cho qua.

Sinh con xong cũng chưa một lần chê vợ xấu xí, suốt ngày động viên ăn uống, nghỉ ngơi, “thế giới cứ để anh lo”. Nhiều lúc nghĩ vừa thấy thương, vừa buồn cười. Anh đi làm cũng đầu tắt mặt tối nhưng về đến nhà là phụ vợ bế con, thậm chí còn khéo hơn em.

Nghĩ bản thân dùng cả tính mạng để sinh con cho anh, hao tổn cả sức khỏe lẫn nhan sắc, thức đêm hôm bỉm sữa… nhưng như vậy cũng đáng.

Ngoài kia còn bao nhiêu bà mẹ bỉm sữa, cũng nặng lòng bao tâm sự, buồn vui, tủi hờn, vất vả… nhưng không phải ai cũng có được may mắn, được chồng sẻ chia, cảm thông. Ngược lại, có khi còn bị trách móc, giận dỗi, vô tâm, suy nghĩ nhiều đến trầm cảm.

Vậy mới nói, cuộc sống vốn còn rất nhiều khó khăn, tìm được người bạn đồng hành, cùng nhau tiến bước mới thực sự quan trọng. Phụ nữ không cần gì nhiều, chỉ cần 1 người chồng tâm lý, thực sự yêu thương, luôn hướng về vợ con, vậy là đủ.



Nghẹn lòng với tâm sự của mẹ bầu: Đàn ông liệu có thấu?


Khi bình yên, người ta thường quên đi những lời thề trong gió bão. Điều này càng đúng hơn khi tôi và anh kết hôn, thậm chí sắp có thiên thần nhỏ chào đời.

Xem thêm: 

Ai cũng từng mơ - giấc mơ về hạnh phúc, gia đình và những đứa trẻ

Tôi và anh quen nhau khi tham gia hội Thanh niên xung kích của trường (Báo chí). Lúc ấy, anh đang là sinh viên năm cuối, đẹp trai, học giỏi, con nhà giàu. Còn tôi chỉ là 1 cô bé năm 2, từ tỉnh lên học. Không biết trời xui đất khiến thế nào, tôi lại được anh để ý, tán tỉnh rồi ngỏ lời yêu. Khỏi phải nói là tôi đã vui mừng như thế nào, bạn bè nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ ra sao.

Tôi được anh kèm cặp việc học, chỉ dạy thêm rất nhiều kinh nghiệm sống. Ngày anh tốt nghiệp, chúng tôi còn nắm tay nhau, hứa hẹn đủ điều. Anh ra trường, xin việc làm, ổn định trước rồi sẽ lo cho tôi. Lúc ấy tôi đã nghĩ cuộc đời mình thật may mắn vì gặp được anh.

Năm tháng thấm thoát qua đi, chờ mãi cũng đến ngày tôi ra trường. Vốn định xin việc làm trước rồi mới lo cưới xin nhưng vì quá chén trong ngày tốt nghiệp, tôi và anh đã ăn cơm trước kẻng. Bố mẹ 2 bên đều biết chuyện nên nhanh chóng cho cưới chạy bầu.

- Em cứ ở nhà ăn uống, nghỉ ngơi rồi sinh cho anh 1 thằng cu thật bụ bẫm, còn lại thế giới để anh lo.

- Thật không? Em ở nhà khỏi đi làm luôn nhé!

- Ừ. Em không tin chồng em à?

Anh cười rồi ôm tôi vào lòng, cảm giác ấm áp, bình yên đến lạ. Cuộc đời này có lẽ cũng chỉ cần một người đàn ông như vậy thôi. Tôi sẽ là vợ hiền, mẹ đảm, sinh cho anh những đứa con thật trắng trẻo, bụ bẫm.

Bầu bí và những tháng ngày tủi hờn - Mọi thứ trở nên vỡ vụn

Những tưởng hồn nhiên rồi sẽ được bình yên nhưng sự đời vốn chẳng như mong đợi. Nghĩ bụng mình còn nhỏ, ở nhà nhiều cũng chán nên tôi gửi đơn xin đi làm ở 1 tòa soạn nhỏ (được chị bạn giới thiệu). Lúc ấy, em bé trong bụng mới được gần 3 tháng. 

Công việc đánh máy khiến tôi thường xuyên bị hoa mắt, chóng mặt. Nghén ngẩm lại không ăn được nhiều nên người ta bầu bí thì béo lên, còn tôi cứ gầy rộc hẳn đi, da dẻ thì xanh xao.

Mẹ chồng cũng tẩm bổ đủ thứ, rồi suốt ngày động viên “cố ăn vào cho con nó khỏe”. Tôi nhắm mắt nhắm mũi cố ăn vài miếng nhưng cứ được tí nào lại nôn hết ra tí ấy. Nhiều lúc cũng chán bản thân mình lắm nhưng ai muốn vậy đâu.

Buồn bực nhất là thái độ của chồng. Trước anh nói yêu thương, hứa hẹn bao nhiêu thì từ lúc tôi có bầu, anh lại chểnh mảng, vô tâm bấy nhiêu. Suốt ngày lấy cớ công việc của tòa soạn bận rộn, anh phải đi lấy tin, đi làm phóng sự, nhiều hôm còn đi đến đêm mới về, vợ chồng chẳng có thời gian nói chuyện, hỏi thăm nhau.

Hay vì tôi bầu bí, da dẻ xấu đi, bụng ngày càng to… anh chê tôi xấu nên không thèm đoái hoài? Hay vì tôi không đáp ứng được chuyện ấy nên anh ra ngoài giải quyết? Thậm chí anh có người phụ nữ khác bên ngoài? Những suy nghĩ như vậy cứ ám ảnh, khiến tôi đứng ngồi không yên. Nhiều lúc tôi tự nghĩ, tự suy luận rồi tủi thân đến òa khóc.

- Anh dạo này sao thế? Lúc nào cũng về muộn. 

- Ừ, nhiều việc.

- Anh bận việc thì cũng phải dành thời gian quan tâm mẹ con em nữa chứ. Cuối tuần đến lịch khám thai định kỳ, anh xem…

- Tôi nói chưa hết câu anh đã vội vàng đáp lại: Anh bận lắm, em chịu khó bắt taxi đi một mình nhé.

Câu nói nhẹ nhàng nhưng lại như hàng vạn mũi dao đâm xuyên, khiến lòng tôi như thắt lại. Nếu là trước đây, tôi chỉ cần bảo hơi mệt, hơi cảm cúm, nhức đầu… anh cũng đã sốt sắng lên vì lo lắng. Vậy mà bây giờ, tôi còn đang mang trong bụng đứa con của anh, anh lại hờ hững, vô tâm như vậy.

Anh áp lực chuyện công việc, gia đình hay tiền bạc... đều có thể chia sẻ, tâm sự với tôi. Tôi nguyện cùng anh gánh vác. Nhưng anh lại chọn cách im lặng, lúc nào cũng 1 mình suy tư. Anh sợ tôi lo lắng, sợ tôi buồn, hay không còn thương tôi, coi tôi là gánh nặng? 

Trong khi tôi bầu bí cũng vẫn cố gắng đi làm vì không muốn anh phải lo lắng quá nhiều. Ngén ngẩm không ăn được mấy cũng chẳng dám kêu ai. Tôi không hiểu rốt cuộc mình đã làm sai ở đâu? Vì điều gì mà tự dưng chồng thay đổi?

Hay là do tôi bầu bí nên nhạy cảm, suy nghĩ quá nhiều nhỉ? Rồi từ giờ đến lúc sinh em bé, mọi chuyện có tốt đẹp hơn không? Liệu tôi có thể bình an sinh em bé mẹ tròn, con vuông không?

Thứ Năm, 18 tháng 10, 2018

Có ai dùng Slady chưa? Nên dùng như thế nào? Các chị giúp em với!

Trên thị trường có rất nhiều sản phẩm làm tăng ham muốn cho phụ nữ nhưng thật - giả như thế nào khó mà biết. Vì thế, chị Nguyễn Thảo có những băn khoăn về sản phẩm mình lựa chọn là “có nên uống Slady không, có ai dùng Slady chưa và dùng như thế nào?” Cùng tìm hiểu qua cuộc thảo luận của chị em về sản phẩm này nhé!

Chào các mẹ, em đang muốn tìm sản phẩm tăng cường sinh lý phụ nữ. Chồng em 40 tuổi rồi nhưng dai sức lắm, nhu cầu sinh lý cũng cao. Ngược lại với ông ấy thì em chẳng còn cảm xúc gì trong khi em chỉ kém ông ấy 4 tuổi. 1 năm gần đây việc quan hệ của bọn em thưa dần, có khi gần tháng, ông xã em năn nỉ thì mới cho “chúng gặp nhau” lần. 

Nhiều lúc thấy ông ý bí bách cũng thấy tội nhưng quan hệ thì em bị đau rát, trầy xước, đến hôm sau đi tiểu còn cảm thấy sợ. Chính vì thế mà ông xã em cũng thông cảm nên không ép. Có lần em còn bảo hay anh ra ngoài “bóc bánh trả tiền” đi cũng được nhưng ông ý dị ứng với bao cao su, sợ bệnh tật lây nhiễm nên cũng không muốn. Tham khảo nhiều người dùng thuốc nọ thuốc kia, người ta dùng thì bảo khỏi, còn em dùng mãi không tiến triển gì.

Dạo này e thấy quảng cáo nhiều về Slady - sản phẩm tăng cường sinh lý an toàn mà hiệu quả. Em đang băn khoăn không biết có nên uống Slady không và dùng thì dùng như thế nào? Có ai trong hội mình dùng Slady chưa cho em xin ý kiến với ạ!

Em thực ra không ham hố “chuyện ấy” đâu, nhưng các chị có công nhận với em rằng, hôn nhân không có tình dục thì cũng sẽ sớm thành nấm mồ không ạ?

(Nguyễn Thảo - 36 tuổi - Bắc Giang)




Tam_Kim: Cái vấn đề nhạy cảm này, em cũng mới bị 2, 3 tháng gần đây không dám nói với ai, kể cả chồng. Tình trạng của em thì nhẹ hơn thớt, âm đạo chỉ bị khô nên quan hệ hơi đau thôi. Em cũng biết đến Slady rồi nhưng chưa dùng bao giờ. May hôm nay có top chia sẻ nên mạnh dạn vào comment hóng về sản phẩm này luôn. Nếu có ai dùng Slady mà có hiệu quả rồi thì em cũng sẽ mua ngay để uống. 

TranGiang: May cho các chị là em đã sử dụng sản phẩm này rồi. Em cũng từng chia sẻ với mọi người trên Facebook của em cách đây 2 tháng. Có rất nhiều người ngại comment mà inbox hỏi em mua Slady ở đâu, dùng Slady như thế nào và phụ nữ tiền mãn kinh thì có nên uống Slady không,... 

Trộm vía, không biết có phải do em hợp với sản phẩm này không mà em uống Slady có hiệu quả ngay sau 7 ngày. Trong khi các bạn ý tư vấn còn bảo sau 2 tuần mới có tác dụng. 

Em mua Slady trên website chính thống của công ty: Slady.com.vn. Em uống ngày 2 lần, mỗi lần 2 viên vào buổi sáng và chiều tối. Em uống cách đây 2 tháng nhưng đến bây giờ em vẫn dùng. Phải công nhận là uống Slady không chỉ khiến chồng đê mê mà còn ăn ngon, ngủ tốt. Đáng đồng tiền bát gạo bỏ ra lắm chị ạ!

TranTam: Chị nào yếu sinh lý thì nên dùng ngay Slady đi vì không phải nó tốt mà là CỰC TỐT ấy! Em cũng được chị bạn giới thiệu, mới dùng được tháng thôi mà thích lắm. Từ việc khô hạn cho đến kinh nguyệt không đều, chứng hay bốc hỏa của em Slady đều giải quyết hết. 

Đúng đấy chủ top ạ, phụ nữ thì có thể ít ham muốn hơn chứ đàn ông nhiều người 50, 60 tuổi nhu cầu “chuyện ấy” vẫn cao. Vì thế, chị em mình phải biết cách giữ cho chỗ ấy được “đủ đầy” để chồng còn muốn “động chạm” vào. hihi

Lời khuyên từ chuyên gia:


Sản phẩm Slady hoạt động dựa trên 4 cơ chế, tác động trực tiếp lên cơ thể giúp chị em: giảm khô hạn, tăng sinh lý nữ; cân bằng nội tiết tố; bồi bổ khí huyết, điều hòa kinh nguyệt; ăn ngon, ngủ tốt và giảm stress hiệu quả.

Slady là sản phẩm có nguồn gốc 100% thảo dược tự nhiên đã được Bộ Y tế cấp phép, chứng nhận bởi cục ATTP.

Chúc chị em dùng Slady sớm đạt được hiệu quả như mong muốn!

Thứ Hai, 26 tháng 2, 2018

Tâm sự phụ nữ sau sinh - chỉ phụ nữ với nhau mới hiểu


Có mẹ nào rảnh rỗi không, vào tám chuyện than thở tí đi các mẹ ơi!

Cu nhà em được 5 tháng rồi các mẹ ạ, trộm vía được cái con ăn ngủ tốt, từ bé đến giờ chỉ đi viện đúng 5 ngày vì bị tay chân miệng nên em cũng nhàn. Chẳng biết có phải vì nhàn quá mà em thành ra như con mẹ sề không nữa, càng nghĩ lại càng chán.


Tâm sự phụ nữ sau sinh

Em thề với các mẹ lúc em đi đẻ ai cũng hỏi em đi khám thai à, vì ngoài cái bụng bé bé xinh xinh với cái mũi hơi nở hoa một tí thì em chẳng bị phì nhiêu cái gì cả. Em vỡ ối sớm, mẹ chồng em hãi quá xin bác sĩ cho mổ nhưng họ cam kết là sẽ cho em đẻ thường (em khoe mẹ chồng tí, bà tốt tính với chăm em như con đẻ ấy ạ).

Thế mà em đẻ thường được thật, một thằng cu 3,9 kg cơ đấy. Bây giờ thì con được 8,3 kg rồi, cứ ai trêu là cười toe toét như ông di lặc ấy.

Nói đến đây các mẹ lại bảo em viên mãn thế còn kêu ca cái gì nữa, nhưng cân nặng mới là nỗi thống khổ mà không ai hiểu cho em. Thời con gái em 45 kg, lúc đẻ xong xuống bàn cân là 50 kg, đẻ được 1 tháng em 56 kg, 2 tháng được 60 kg, và bây giờ em cán mốc 68 kg rồi. Ai vào chơi không biết toàn hỏi em mới chửa đứa nữa à, thật là buồn phiền hết chỗ nói.

 
Có lần em định nhịn ăn để giảm cân, nhưng mẹ chồng em không cho vì sợ không có sữa cho con bú, với chẳng may đói quá tụt huyết áp ngất ra đấy thì chết. Em cũng định uống chè vằng giảm cân nhưng đắng quá, em chịu chết. Lão chồng em thì lúc nào cũng bảo béo thế này mới xinh, em biết lão chỉ nói thế để nịnh em thôi, chứ em tự nhìn mình còn thấy phát hoảng.

Mà như thế thôi vẫn chưa đủ đâu, em còn bị khô nữa, mỗi lần vợ chồng gần gũi nhau là em chỉ muốn lão làm nhanh nhanh lên cho xong chuyện, kiểu chỉ cần làm cho có thôi. Vừa khô lại vừa rỗng toác, thật chả khác gì cái hang động ở núi đá vôi. Em cũng xông lá trầu không rồi tập kegel các kiểu đấy, mà hình như chả đỡ được gì mấy.

Em cũng thấy người ta quảng cáo các loại gel se khít với bôi trơn, nhưng nói thật là em chẳng tin và cũng chẳng dám dùng, vì sợ viêm nhiễm với bệnh tật vào người. Đứa bạn em cũng làm công ty bán cái ấy đấy, nó bảo khuyên thật đừng có dùng, hại người lắm các mẹ à, chẳng có cái gì thần thánh đâu.

Than thở thế thôi, em đẻ con lần đầu nên chẳng có kinh nghiệm gì. Mẹ nào có bí quyết cải thiện tình hình này mách nước cho em với, em xin cảm ơn ạ!

Thứ Tư, 21 tháng 2, 2018

Người mới, người cũ - tâm sự khó nói của người phụ nữ


Tôi kết hôn với chồng – một người đàn ông đã qua 1 đời vợ khi đã ngấp nghé tuổi 32 – cái tuổi mà ông bà ta vẫn bảo là “ế chỏng chơ”. Tôi yêu anh, nhưng tình yêu đó chỉ đến từ một phía…

Ám ảnh về sự lừa dối


Chúng tôi quen nhau từ ngày còn học Đại học. Thời gian yêu nhau của tôi và anh chỉ vỏn vẹn 2 tháng rồi kết thúc khi tôi phát hiện anh có người khác. Sau đó, tôi ra trường, rời Hà Nội về quê, rồi nhanh chóng xin được công việc tốt trong một công ty nước ngoài.

Sự nghiệp của tôi thăng tiến rất thuận lợi, thế nhưng tuyệt nhiên sau rất nhiều năm tôi vẫn không mở lòng với một ai, có lẽ vì nỗi ám ảnh về việc bị lừa dối quá lớn.

tâm sự khó nói của phụ nữ


Một ngày nọ, tôi nhận được cuộc điện thoại của anh sau 8 năm bặt vô âm tín. Anh vừa chia tay với vợ được 4 tháng sau 1 năm kết hôn, và ngỏ ý muốn quay lại với tôi. Tất nhiên là tôi không đồng ý, gia đình tôi cũng không ai đồng ý.

Thế nhưng sau đó 2 năm, khi tôi vừa bước sang tuổi 32, không biết vì lý do gì mà chúng tôi lại kết hôn. Có thể vì bố mẹ tôi thấy anh quá đỗi chân thành, có thể vì bao nhiêu năm qua tôi vẫn còn yêu anh sâu sắc, hoặc cũng có thể tôi đã quá mệt mỏi vì phải chờ đợi người đàn ông hoàn hảo của đời mình chăng?

Cuộc sống hôn nhân như một giấc mơ màu hồng


Sau khi cưới, anh chiều chuộng tôi như một nàng công chúa, kinh tế của chúng tôi cũng ổn định vì cả hai đều có sự nghiệp riêng, cha mẹ hai bên đều tâm lý và rất yêu thương con cái, tôi gần như chỉ cần tận hưởng hạnh phúc mà không phải lo lắng bất cứ điều gì.

Sau 2 tháng kết hôn, tôi mang thai em bé đầu lòng. Khỏi phải nói họ hàng hai bên đã mừng rỡ như thế nào. Chỉ 7 tháng nữa thôi, tôi và anh sẽ được làm cha mẹ, tình yêu chờ đợi bao nhiêu năm của chúng tôi sẽ đơm hoa kết trái.

Cuộc sống của tôi giống như một giấc mơ màu hồng mà tôi không bao giờ muốn tỉnh giấc…

Tất cả nhanh chóng tan vỡ như bong bóng xà phòng


- Tao thấy chồng mày ngồi với vợ cũ ở quán cà phê đấy, xem chừng có vẻ thân thiết lắm!

- Tao nghĩ chắc là có chuyện gì đấy cần nói thôi…

- Chuyện gì? Chia tay mấy năm rồi, con cái thì chưa có, mày nghĩ xem có chuyện gì để nói với nhau?

- Tao… Tao không biết, nhưng tao cần tin chồng tao.

- Mày có nhớ ngày xưa nó đã cắm sừng mày để theo cô ta không? Hay cái miệng ngọt như đường của nó đã làm mày mờ mắt rồi? Mày không nghe tao đến khi mất chồng thì đừng gặp tao mà khóc lóc!

- Ừm, biết thế…

Sau đó, anh bỗng dưng có nhiều chuyến công tác, nhiều cuộc hẹn, công việc bận rộn hơn rất nhiều. Mặc dù vẫn yêu chiều vợ, nhưng với sự nhạy cảm của một người phụ nữ, tôi biết rằng đang có gì đó không ổn. Lúc đó tôi đang mang bầu ở tháng thứ 8.

Mọi thứ sụp đổ khi một hôm anh say rượu và luôn miệng gọi tên vợ cũ. Thì ra hai người họ vẫn yêu nhau, sau bao nhiêu năm, có lẽ chính tôi mới là người thứ 3 chen ngang vào hạnh phúc của họ. Chấm dứt chính là lối giải thoát duy nhất cho tôi lúc này.

Cảm ơn anh vì đã kết hôn với em, để em có được một thiên thần nhỏ bên mình. Bây giờ anh đi được rồi, em chấp nhận giải thoát cho anh, hãy về với tình yêu vĩnh cửu của anh. Thời gian qua phải chung sống với em, chắc là anh đã khổ sở lắm.

Anh không cần phải giải thích, đừng níu kéo em, cũng đừng thương hại em, xin anh đấy!

Đơn ly hôn em đã ký rồi, giờ chỉ đợi anh thôi.

Nguồn: dieumekhonoi.blogspot.com tổng hợp